Những người đàn bà “nuốt hờn ghen” cưới vợ cho chồng

Tự tay cưới vợ cho chồng, thương con chồng như con đẻ, thương người phụ nữ đến sau như em gái của mình… là điều mà những người phụ nữ ấy đã làm.

Chia sẻ tình cảm của người mình yêu với người khác vốn đã là điều không dễ dàng gì và nó còn khó khăn hơn khi buộc phải san sẻ chồng mình cho người khác. Thế nhưng, vẫn có những người phụ nữ, sẵn sàng hy sinh, gạt bỏ mọi ghen tuông thường tình, tự tay cưới vợ cho chồng để vẹn tròn đạo nghĩa. Đó là những câu chuyện được dệt nên như cổ tích giữa đời thường.

Lòng xót thương đối với người chồng bệnh tật, sự khổ đau của người mẹ sinh ra những đứa con tật nguyền… đã khiến bà Trương Thị Bích (thôn Thông Đạt, xã Liệp Tuyết, huyện Quốc Oai, Hà Nội) quyết định “cưới” vợ lẽ cho chồng để trọn vẹn đạo nghĩa và mong được thấy một tương lai tươi sáng hơn. 

Năm 1969, bà kết hôn cùng ông Nguyễn Văn Thư – bộ đội lái xe đường dây 559 – nhân một lần ông về quê nghỉ phép. Hòa bình lập lại, ông Thư giải ngũ trở về quê mang theo thương tích của chiến tranh. Những đứa con lần lượt ra đời, nhưng đau đớn thay, tất cả những người con của bà đều bị dị tật bẩm sinh. Nỗi đau càng thêm nỗi đau khi bà Bích thường bị mẹ chồng đay nghiến, chì chiết. Hàng xóm láng giềng nhiều người không thông cảm mà còn bàn tán, dị nghị, lời ra tiếng vào khiến bà Bích rơi vào khủng hoảng tinh thần trầm trọng. Mặc dù vậy, bà vẫn cố cắn răng chịu đựng vì thương chồng, thương con, vì hy vọng ở một tương lai khác.

Bà Bích (trái) và bà Duệ. Ảnh: Nld.com.vn

Mãi về sau này, khi ông Thư đi khám sức khỏe, các bác sĩ mới cho biết, ông bị nhiễm chất độc màu da cam. Điều này khiến bà Bích vừa trút được cảm giác tội lỗi nhưng cũng khiến bà thêm đau đớn vì bà biết, niềm hi vọng về tương lai trở nên đen tối hơn.

Không cam chịu số phận, bà Bích đã có một quyết định táo bạo – tìm “vợ lẽ” cho chồng. Và cũng từ đó, một câu chuyện mới bắt đầu và làm thay đổi cuộc đời bà.

Khi bà Bích đặt vấn đề “cưới” vợ lẽ, ông Thư đã phản đối quyết liệt. Bởi trong thâm tâm, ông luôn dành tình thương cho người vợ của mình. Và hơn nữa, ông không muốn ai phải chịu khổ vì mình. Nhưng cuối cùng, nhờ sự thuyết phục của bà Bích, sự động viên của anh em họ hàng, ông Thư cũng đồng ý trong im lặng.

Được lời như cởi tấm lòng, bà Bích bắt đầu tìm người. Đa số những người bà tìm đến đều dè dặt trước lời đề nghị của bà, phần vì họ e ngại trước hoàn cảnh gia đình, phần vì họ lo sợ cho con cháu mình về sau. Phải đến khi gặp được bà Dương Thị Duệ, bà Bích mới tìm thấy sự đồng cảm nơi người phụ nữ này.

Bà Duệ là con gái đầu trong một gia đình có 7 người con. Khi gặp bà Bích, bà Duệ đang làm kĩ thuật ở kho hợp tác. Cảm thương số phận của bà Bích và ông Thư, nhưng cũng phải mất nhiều lần thuyết phục, đi lại giữa hai bên gia đình, bà Duệ mới gật đầu ưng thuận.

Từ trái sang: Bà Bích, ông Thư, bà Duệ. Ảnh: Ttvn.vn

Đám cưới được tổ chức rất đơn sơ nhưng nồng ấm tình người. Từ đó, bà Duệ cùng bà Bích chung tay lo lắng công việc gia đình. Nhờ trời, bà Duệ sinh được ba người con, hai gái một trai. May mắn thay, những người con của bà Duệ đều khỏe mạnh bình thường, không bị di chứng chất độc màu da cam. Niềm vui của bà Duệ cũng là niềm an ủi lớn lao của bà Bích khi những người con lấy vợ, lấy chồng, sinh những đứa cháu khỏe mạnh… Tình cảm gắn bó giữa bà Bích và bà Duệ khiến người dân ở cái xóm nhỏ thôn Thông Đạt ai cũng phải khâm phục.

Cũng đã từng 7 lần sinh con nhưng chưa một lần được làm mẹ, bởi những đứa con của bà đứa nào cũng bị sinh thiếu tháng. Chưa kịp cất tiếng khóc chào đời chúng đã bỏ bà mà đi. Thương thân mình lận đận thì ít, xót xa cho chồng trước nỗi khao khát được làm cha thì nhiều, gạt bỏ mọi ghen tuông thường tình, người phụ nữ ấy đã đi tìm vợ cho chồng. Người đàn bà bao dung và nhân từ ấy là Nguyễn Thị Hồng, 59 tuổi, trú tại thôn Trung Hưng, xã Mai Trung, Hiệp Hòa (Bắc Giang).

Gạt bỏ những ghen tuông thường tình, bà Hồng đã chủ động cưới vợ cho chồng. Ảnh: Cstc.cand.com.vn

Ai cũng bảo “ớt nào mà ớt chả cay”, vậy mà hơn 30 năm qua, bà chung sống hòa thuận, đầm ấm dưới một mái nhà cùng chồng và người vợ lẽ của chồng. Bà thương con chồng như con đẻ, thương người phụ nữ đến sau như em gái của mình…

Cũng bởi tình yêu dành cho chồng quá lớn, không muốn chồng vì mình mà phải chịu cả đời bất hạnh nên bà đã làm được cái việc ít ai làm được.

17 tuổi bà Hồng lấy chồng. Chồng bà – ông Nguyễn Văn Thục là người cùng thôn. Cưới nhau chưa được bao lâu, bà Hồng mang thai đứa con đầu lòng. Nhưng cái thai mới chỉ khoảng 7 tháng, bà đã trở dạ rồi sinh non. Chưa kịp cất tiếng khóc chào đời thì nó đã vĩnh viễn ra đi vì quá yếu.

Mái ấm của những con người đặc biệt. Ảnh: Cstc.cand.com.vn

Cứ như quen dạ, cứ mang thai được đến tháng thứ 7 là bà lại đẻ non. Liên tiếp trong vòng gần chục năm trời, năm nào hàng xóm láng giềng cũng thấy bà mang bụng bầu nhưng vẫn chưa một lần được làm mẹ. Thiên hạ bắt đầu bàn ra tán vào, nói vợ chồng bà bị quả báo từ kiếp trước. Ông Thục lại là con một trong gia đình, khỏi phải nói sức ép dồn lên vợ chồng bà nặng nề đến thế nào.

Rồi bà nghĩ mình không thể đắc tội với chồng, với gia đình chồng thêm nữa. Đó cũng là lúc bà đi đến quyết định táo bạo và khổ tâm là sẽ phải cưới vợ cho chồng mình.

Người được hỏi cưới là bà Nguyễn Thị Minh, là người cùng xã. Ban đầu, chồng bà phản đối kịch liệt, nhưng với sự kiên trì khuyên lơn, ông Thục cũng bằng lòng. Thế rồi, ba người con của ông Thục bà Minh lần lượt ra đời trong sự yêu thương chăm sóc của cả hai người mẹ.

Tình cảm gắn bó thuận hòa giữ ông Thục bà Minh và bà Hồng khiến nhiều người phải khâm phục. Ảnh: Cstc.cand.com.vn

Giờ thì ba người con của họ đã trưởng thành và yên bề gia thất. Hạnh phúc lớn nhất của bà Hồng bây giờ là nhìn những đứa con trưởng thành và những đứa cháu lớn lên từng ngày trong ngôi nhà chung – ngôi nhà của những con người đặc biệt gắn liền với tình yêu thương chân thành mà cao cả…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *